Đến Nam Phi, có một bất ngờ “không hề nhẹ”

Trái với hình dung của nhiều người, có một hệ thống đường sá cực kỳ tốt. Đường nhựa phẳng mịn, dân cư ở cách xa đường cái. Ở Cape Town, xe cộ đông đúc, xe Harley các loại đủ màu sắc dựng đầy đường. Tôi có một cảm giác như thế giới ngày và đêm ở đây phân chia cũng rõ ràng, ban ngày là của cuộc sống công khai, phát triển; từ 6 giờ tối trở đi, người ta khuyến cáo không nên ra đường. Một số khu vườn nom rất yên bình đề biển cấm người ngoài đột nhập, mặc dù chúng gần như chẳng có hàng rào. Có lẽ nếu bạn bước vào khu vườn ấy ban đêm, chắc chắn là chuông báo động sẽ reo ầm ĩ. Dọc đường lái xe đi, không ít chặng không có một bóng người, trừ những chiếc xe phóng ngược chiều nhau vun vút. Bên ngoài những dải rừng bảo tồn đặc sắc với muôn loại thảo mộc, chim muông, những cảnh đẹp hùng vĩ, villa biệt thự và phố phường đầy xe Harley, vẫn có một thế giới riêng bí ẩn mà chúng tôi có thể lờ mờ cảm thấy, nhưng gần như không chạm vào được, chỉ nghe qua những tiếng đồn, cũng không đủ thời gian để dừng lại và đi sâu vào nó.

Để đến được mũi Kim – Cape Agulhas, chúng tôi dừng ở Bedasdorp một đêm. Ở đây chúng tôi may mắn tìm được một bà chủ nhà tốt bụng, cái giá bed & breakfast (trọ cùng chủ nhà, có ăn sáng) của bà hạ từ 250 rand xuống 80 rand (1 rand = 2.800 VNĐ) cho bốn đứa gần như là không hề có trong cả hành trình.

Ban nhạc hát để bán CD ở đường phố Nam Phi

Cuối cùng thì cũng đến với đường ranh giới thật sự được công nhận giữa hai đại dương. Nơi này được các thủy thủ Bồ Đào Nha thời cổ gọi luôn là Mũi Kim – Cape Agulhas – vì khi tàu đến nơi, mọi kim địa bàn của họ đều chỉ đúng về hướng Bắc trên địa bàn không chệch một ly nào. Đây mới là mỏm cực Nam của châu Phi. Trong này, người ta dựng một tấm biển hình dạng cổ chỉ ra rằng bạn đang ở nơi phân chia giữa Đại Tây Dương và Ấn Độ Dương, thậm chí còn xếp một con đường sỏi làm ranh giới: đặt chân bên này, bạn đang ở phía Đại Tây Dương, đặt chân bên kia, bạn đang ở phía Ấn Độ Dương rồi. Ngoài kia, biển trộn lẫn sóng của hai đại dương với nhau trong một vũ điệu cuồng nhiệt với những con sóng xanh biếc, tuyệt đẹp và trong vắt ngay cả khi vừa đập vào bờ và sủi bọt. Không biết những con sóng kia, con nào đến từ phương Tây, con nào đến từ Ấn Độ? Những cây rong dài như cả mớ dây thừng trôi vật vờ, đen sẫm, chốc chốc lại bị sóng vứt lên bờ càng tăng vẻ hoang vu cùng cực của vùng đất cực Nam lục địa đen. Ở gần Cape Agulhas, người ta xây một bảo tàng “Xác tàu đắm” với đầy đủ tượng cổ, ghế cổ, đồ đi biển cổ của không biết bao nhiêu con tàu đã tan xác vì đá ngầm, gió, bão khi đi qua mỏm cực này. Ngay trong ngọn hải đăng mũi Kim cũng có một bảo tàng. Chúng tôi bần thần ngắm mãi tấm bản đồ của Cape Agulhas với hình vẽ chi tiết đủ loại thuyền cổ từ thời những người du hành Phenician 1.000 năm trước công nguyên, cho đến những tàu buôn của người A-rập, người Trung Quốc, rồi muôn vàn hải đội của Vasco De Gama và Magenlang sau này.

Thế giới thật vĩ đại biết bao và thật tự hào làm sao khi chúng tôi đã ở đây, bước một bước nhỏ theo chân những người anh hùng đam mê khám phá thời cổ đại.

Nguồn: Sưu Tầm

Cùng Danh Mục:

Liên Quan Khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>